Đến năm 2020 vợ chồng tôi lại dắt nhau ra Hà Nội để tìm con, cũng đến mấy bệnh viện thăm khám thì nhận được kết quả còn tệ hơn là ko còn con tinh trùng nào.
Thật là không còn từ nào để diễn tả được cảm xúc tôi lúc ấy. Nghĩa là tôi không còn cơ hội làm bố được nữa. Tôi không biết đã sai ở đâu khi thuốc lá tôi không hút, rượu bia cũng ít uống, mà lại vậy! Vợ bảo tôi cố gắng, tôi cũng đã rất cố gắng, tôi đã trở nên vô vọng!
Cho đến khi ngày đầu năm 2021 tôi đi làm về vợ tôi hớn hở khoe, anh ơi mình có cơ hội rồi, và anh có có hội làm bố rồi. Trong ánh mắt ngỡ ngàng không hiểu chuyện của tôi thì cô ấy nói tiếp! Em có thấy một bài viết chia sẻ về Bệnh viện chuyên khoa Nam học và Hiếm muộn Việt – Bỉ, địa chỉ: 23 Nguyễn Văn Trỗi, Phương Liệt, Thanh Xuân, Hà Nội. Bác sĩ chia sẻ hy vọng cho những bệnh nhân vô sinh nhờ phương pháp chọc tinh hoàn và mổ sinh thiết tinh hoàn (tên viết tắt tôi cũng không nhớ rõ nữa)… Khi ấy, tôi cười nhạt và nói: Biết phải không hay chỉ quảng bá vậy thôi. Tôi sợ hy vọng rồi lại thất vọng!
Nhưng thấy vợ cương quyết nên tôi lại nhen nhóm một ít hy vọng. Vào năm 2022 tôi đã tìm đến Bệnh viện chuyên khoa Nam học và Hiếm muộn Việt Bỉ, do điều kiện kinh tế khó khăn, để tiết kiệm nên chúng tôi tự tìm đường đi, cùng chiếc xe máy cũ đã gắn liền với chúng tôi từ nam ra Bắc.
Lần đầu tiên, tôi đi đường Hà Nội, do không thuộc đường thuộc ngã nên tôi đi từ 4 giờ sáng tới 7 giờ mới đến nơi. Lúc ấy, tôi thấy trước mắt là một bệnh viện không quá to lớn, không tấp nập, ồn ào, như những nơi tôi từng đến. Thê nhưng, điều lạ thay tôi lại cảm giác thoải mái gần gũi thân thuộc. Đang loay hoay tìm chỗ đậu xe thì chợt nghe tiếng chú bảo vệ niềm nở gọi hỏi đi khám bệnh à cháu? Tôi trả lời: Vâng ạ! Sau đó chú đã nhiệt tình hướng tôi mang xe xuống tầng hầm, rồi lên tầng 1 lấy phiếu số thứ tự. Tôi cảm ơn vào làm theo bước chân lên tầng 1 là nơi đăng ký khám bệnh. Tôi được các bạn điều dưỡng hướng làm đăng ký nhanh chóng và rất dịu dàng thân thiện. Sau khi được các đội y bác sĩ khám làm các bước xét nghiệm, tôi được bác sĩ Hà Ngọc Mạnh khuyên nên mổ tinh hoàn để tìm tinh trùng và làm IVF, vợ chồng em cân nhắc và suy nghĩ xem có làm không? Tôi lo lắng kinh tế của tôi không theo được hành trình này, ra về mà lòng nặng trĩu! Thế rồi, sau đó với niềm khao khát được làm bố làm mẹ, vợ chồng tôi đã đi vay mượn anh em họ hàng hai bên, để đi tiếp hành trình kiếm tìm con yêu.
Đến đầu năm 2023, vợ chồng tôi quyết định làm theo lời bác sĩ khuyên, và cùng lúc đó vợ tôi được kích trứng. Nhìn vợ của mình từ tay tiêm những mũi kích trứng vào bụng mà thương. Tôi hỏi em có đau lắm không? Cô ấy cười và nói: Em thấy bình thường. Lúc này, vì tôi, vì con, nên cô ấy cố gắng lắm. Chứ kim đâm vào da thịt mà không đau sao được. Rồi cùng ngày vợ tôi chọc trứng và tôi được làm thủ thuật tìm tinh trùng. Trong lòng lo lắng hồi hộp chờ kết quả. Bác sĩ thông báo: Chúc mừng hai bạn kết quả cả trứng được 12 quả trưởng thành và 5 noãn nhỏ. Còn tôi đã tìm thấy trong tinh hoàn có tinh trùng rất tốt đủ điều kiện để làm IVF.
Khi ấy, tôi lắp bắp, không nói nên lời. Chỉ biết cảm ơn đội ngũ y bác sĩ bệnh viện rất nhiều ạ! Tôi đã có hy vọng, được làm bố như bao người con trai khác. Sau thời gian nghỉ ngơi, theo dõi sức khỏe và chờ báo kết quả phôi. Niềm vui tiếp tục đến, bệnh viện báo kết quả được 10 phôi tốt ngày 3. Trời ơi đúng là kỳ tích, vậy nên vợ chồng tôi đã nuôi tất lên ngày 5 còn được 6 phôi loại 1 và 2 loại hai còn đâu là loại 3. Vợ chồng tôi quyết định trữ đông hết chờ ngày đón con yêu!
Tưởng chừng như mọi việc đã suôn sẻ và may mắn cho đến tháng 3 vợ chồng tôi quyết định chuyển phôi và cũng tháng ấy người cha kính yêu của tôi cũng rời xa tôi mãi mãi! Đau đớn vô cùng khi ông rời xa thế gian mà chưa được nhìn đứa con của thằng con trai út. Do suy sụp tinh thần, lần chuyển phôi ý đã thất bại lại một lần nữa nỗi đau trồng chất nỗi đau. Vì mong mỏi tìm con nên hai vợ chồng quyết định chuyển tiếp vào chu kỳ tới. Lần này, vợ chồng tôi đếm từng ngày chờ đợi. Đến tối ngày thứ 8 sau khi chuyển phôi, vợ tôi không thể chờ thêm được nữa và đã dùng que thử thai — kết quả hiện lên khiến chúng tôi không dám tin vào mắt mình. Nhìn vào kết quả là hai vạch, trời ơi hai vợ chồng đã òa lên khóc vì hạnh phúc! Điều mà tôi phải tìm kiếm đến 13 năm mới làm được.
Được mười ngày thì thử beta kết quả beta rất thấp, bác sĩ bảo thai có vấn đề và cho đi siêu âm thì kết quả, không thấy phôi thai, phải theo dõi lại. Lúc này bác sĩ bảo: Có hai khả năng một thai sinh hóa, hai thai ngoài tử cung. Nghe đến đây vợ chồng tôi không còn có thể nghe thêm được nữa. Hoang mang lo lắng buồn rầu không biết lấy từ gì để diễn tả cảm giác tôi lúc ấy! Đúng là cuộc sống này vẫn luôn khốc liệt với vợ chồng tôi.
Niềm vui mới được mấy ngày, lại một tâm trạng buồn bã ra về. Sau mấy ngày theo dõi thì kết quả là thai sinh hóa. Ôi cái ngày ấy thật đáng sợ, khi đi làm về thấy vợ tôi đau bụng lăn lộn nôn ói đủ thứ, kêu anh ơi em chết mất anh ơi! Chân tay tui bủn rủn gọi người nhà, trong hoảng loạn tôi ko biết làm sao, sau một hồi vợ tôi đã ngất lịm. Tôi khóc trong sự lo lắng, hoang mang. Tôi chỉ biết kêu trời gọi đất ơi thương vợ con, dịu dàng với vợ con một chút được không, cô ấy đã khổ lắm rồi!
Một lúc sau khi được người nhà tôi liên hệ với bác sĩ và làm theo hướng dẫn, vợ tôi cũng dần dần tỉnh lại và bớt đau hơn, với liều thuốc giảm đau cao. Bác sĩ có giải thích vì là có thai nên thành tử cung dày hơn nó sinh hóa nên bong ra sẽ đau hơn bình thường.
Tôi nhìn vợ mà thương đến đau lòng! Tôi nói em ơi hay là thôi dừng lại không phải làm gì nữa, chắc vợ chồng không có con được đâu dừng lại đi, chứ anh nhìn thấy em đau như vậy anh sợ lắm! Cô ấy đã rơi nước mắt và quay đi.
Rồi sau hai tháng được các bác sĩ tận tình hướng dẫn và động viên tinh thần, vợ chồng tôi lại tiếp tục hành trình vào ngày 24/6 vợ khuyên lần này chuyển hai phôi khuyên nhé! Một phôi loại hai và loại ba, vì thể chất khó mang thai nên chuyển hai phôi để các phôi hỗ trợ nhau và tiêm thêm thuốc nội tiết cho vợ. Hôm đó, sau khi chuyển phôi lần này cả hai vợ chồng không dám hy vọng nhiều. Tiếp đó là những mũi tiêm thuốc nội tiết vào mông, vợ tôi kêu đau và buốt lắm, tôi cũng chỉ biết nói những chuyện vui cho vợ không áp lực. Lần này anh tính rồi nhà mình là phải sinh đôi cho đỡ ganh tị nhau bế, bõ công mười mấy năm trời. Vợ tôi cười mong là vậy!
Cho đến ngày thứ 10 sau chuyển phôi, tôi vẫn dậy đi làm từ 4h sáng trong lòng mong mỏi kết quả, đi ra lại đi vào mà không dám gọi vợ dậy. Chắc là vì ở với nhau lâu nên vợ tôi hiểu ý tôi đã đi thử kết quả hai vạch đậm! Hai hôm sau đó vợ tôi có gọi người đến lấy máu để xét nghiệm beta, lần này lại đối ngược lần trước là beta cao vút. Chính vì quá cao so mức trung bình, nên lại phải theo dõi thêm. Một là mang thai đôi, hai là thai cũng đang có vấn đề gì đó. Lại lo sợ và hồi hộp theo dõi chờ đợi đến ngày thứ 14 bác sĩ siêu âm và nói trong lòng tử cung có hai túi thai đang hình thành. Tôi đã nhảy lên và ôm lấy bác sĩ và nói có rồi, có thật rồi, cuối cùng vợ chồng tôi cũng đã có con, tôi được làm bố rồi!
Bác sĩ cười và chúc mừng hai bạn đó là mang song thai, vì là thai đôi nên cũng vất vả và khó khăn hơn. Vợ tôi phải đặt thuốc nhiều và uống cũng nhiều hơn do điều kiện kinh tế đã cạn kiệt, nên vợ chồng tôi đã quyết định theo dõi thai kỳ ở quê. Vậy mà các bác sĩ ở Bệnh viện chuyên khoa Nam học và Hiếm muộn Việt – Bỉ vẫn hàng ngày gọi hỏi thăm tình hình, hướng dẫn đặt và uống thuốc. Mang thai đôi nên sợ nhiều rủi ro nên cứ hai tuần là đi siêu âm một lần, nhìn hai thiên thần lên lớn lên dần trong mẹ là niềm hạnh phúc vô bờ bến của hai vợ chồng!
Đến tuần thứ 13 bác sĩ siêu âm nói: ô nhà này thai đôi mà lại một trai một gái này thật là kỳ diệu. Tôi đã cười và nói còn là kỳ tích nữa bác ơi. Cứ ngày ngày trôi qua trong ngôi nhà nhỏ ngập tràn niềm vui và hạnh phúc. Đến tuần thứ 24 vợ tôi làm xét nghiệm tiểu đường thai kỳ, thật không may kết quả tăng đường huyết sau khi uống… Rồi bác sĩ bảo chỉ cần điều chỉnh chế độ ăn là được, vợ chồng tôi cũng tìm hiểu trang các trang mạng để tự điều chỉ chế độ ăn. Cứ nghĩ vậy là ổn, cho đến một buổi chiều tối, hai vợ chồng dọn cơm ăn thì vợ tôi kêu anh ơi em bị rỉ ối hay sao ý.
Tôi vội vàng gọi xe rồi cho vợ ra phòng khám chẳng kịp ăn cơm nữa. Ra đến nơi thì bác sĩ kiểm tra bảo tử cung, tụt em cho vợ ra viện huyện đi. Vợ chồng chúng tôi cũng đi luôn ra đến viện, tại dây bác sĩ thăm khám và báo kết quả có cơ gò tử cung cần chuyển tuyến ngay. Vợ chồng lại khăn gói ra Bệnh viện Phụ sản Hà Nội, lúc này tôi lo lắng đến không thể thở được. Nhưng tôi vẫn cố gắng trấn an vợ không sao đâu, không phải lo nhé! Cũng trên chiếc xe ấy đến gần 1h đêm vợ chồng tôi đã đến Bệnh viện Phụ sản Hà Nội. Bước xuống xe là tôi được hướng dẫn làm thủ tục cho vợ đi khám, xét nghiệm trong đêm giá lạnh của mùa đông.
Sau khi kiểm tra, chờ kết quả mà lòng tôi nặng trĩu hai vợ chồng nắm tay nhau chờ đợi một giờ của đêm hôm ấy tôi cảm giác nó dài cả thế kỷ. Bác sĩ thấy thương vợ tôi nên gọi vào phòng cấp cứu không có bệnh nhân cho nằm nghỉ. Tôi bảo em cứ yên tâm đi ngủ một lát đi, anh chờ kết quả ngoài này. Không sao đâu…Nhìn thương và yêu thân hình nhỏ bé ấy đã trải qua những sóng gió cuộc đời cùng tôi, vì tôi mà cố gắng hy sinh rất nhiều. Cả đời này tôi nợ cô ấy rất nhiều. Ngồi trước hành lang bệnh viện trong đêm, tôi đã khóc như một đứa trẻ, ước gì còn bố còn mẹ để được che chở, được quan tâm chứ không phải một mình giữa những sóng gió cuộc đời,…
Đang suy tư thì bác sĩ gọi, tôi vội gạt đi những dòng nước mắt còn đọng lại, chắc vì lạnh, vì đói, vì mệt nên tôi đã khuỵu xuống như một sợi bún. Phải mất một lúc mới đứng lên được. Bác sĩ báo vợ tôi bị biến chứng của tiểu đường là huyết áp cao, nguy cơ cao tiền sản giật, phải nhập viện ngay. Lúc ý tôi có cảm giác cả bầu trời sụp đổ. Lủi thủi một mình cầm kết quả ra hành lang lạnh lẽo, tôi muốn gục ngã, nhưng nghĩ đến vợ con tôi phải cố gắng lấy lại tinh thần, phải bình tĩnh mạnh mẽ để chăm sóc vợ con.
Rồi trời cũng sáng, vợ tôi được chuyển lên đến khoa truyền nhiễm vì cô ấy bị mắc viêm gan B. Vậy đấy tôi đưa vợ đi lên nhập viện mà không có gì ngoài chiếc áo cầm vội cho vợ vì sợ vợ lạnh. May mắn thay vợ chồng tôi gặp những được những người bác sĩ nhân hậu, những vị “Bồ tát sống” có tấm lòng lương thiện giúp đỡ hai chúng tôi và dần dần huyết áp vợ tôi đã ổn định.