Viết mấy dòng này, nước mắt em lại rưng rưng. Sau 10 năm mòn mỏi ngóng chờ, bao nhiêu hy vọng rồi lại rơi nước mắt, cuối cùng em cũng được ôm con gái bé nhỏ vào lòng. Em lấy chồng từ năm 2015, khi còn trẻ lắm, chỉ mong có một mái ấm có tiếng con trẻ. Mà đời đâu có như mình mơ. Năm này qua năm khác, căn nhà vẫn cứ vắng hoe, vắng bóng con. Vợ chồng em lẳng lặng đi khám khắp nơi, lẳng lặng đi về với những tờ kết quả chả như ý. Mỗi tháng, mỗi năm trôi đi, hy vọng rồi lại tắt.
Đến tháng 4 năm 2022, có người quen giới thiệu, vợ chồng em tìm đến Bệnh viện chuyên khoa Nam học và Hiếm muộn Việt – Bỉ. Bấy giờ, đó là hy vọng cuối cùng của vợ chồng em rồi. Sau khi khám, bác sĩ bảo vợ chồng em nên làm IVF. Dù điều kiện kinh tế chả khá giả gì, vợ chồng em vẫn quyết làm. Gom góp từng đồng, rồi đi vay mượn khắp nơi, chỉ mong được một lần nghe tiếng con khóc chào đời.
Ca chọc trứng đầu tiên thành công lắm, nhưng mấy lần chuyển phôi sau thì gian nan vô cùng. Hai lần đầu không thành công, con lại bỏ mẹ mà đi ở tuần 21. Lúc đó, em như rơi xuống cái hố sâu không có lối ra.
Nhưng lúc yếu đuối nhất, bàn tay của bác sĩ Ngô Thu Hà đã kéo em lên. Chị động viên em cố gắng lên. Lời động viên ấm áp đó đã vực em dậy, để em đủ sức làm tiếp lần chuyển phôi tiếp theo. Và điều kỳ diệu đã đến thật.
Lần chuyển phôi này, em đã đậu thai. Con gái ở lại với vợ chồng em, ngoan ngoãn lớn lên từng ngày trong bụng mẹ. Suốt mấy tháng đó, em vừa lo vừa mừng, chẳng dám nghĩ nhiều, chỉ dám thì thầm: “Con ơi, con phải ở lại với mẹ, nhé…”.
Đến ngày 22 tháng 2 năm 2025, con gái Nguyễn Quỳnh Anh của em cất tiếng khóc đầu tiên. Tiếng khóc đó làm tan biến hết mọi đau đớn, mọi nỗi khao khát suốt 10 năm. Giây phút ôm con vào lòng, em chỉ biết nước mắt cứ rơi, và khẽ nói: “Con ơi, mẹ đã chờ con lâu lắm rồi…”.

Bây giờ, ôm con gái nhỏ trong tay, em mới hiểu, mọi đau khổ, mọi hụt hẫng ngày xưa đều là những bước không thể thiếu để em có ngày hôm nay.
Em xin cảm ơn Bệnh viện Việt – Bỉ, đặc biệt là bác sĩ Ngô Thu Hà và toàn thể y bác sĩ ở đây. Cảm ơn vì không chỉ chữa bệnh mà còn chữa lành trái tim em. Cảm ơn vì đã không để em một mình, đã cho em niềm tin rằng con em sẽ về, đúng vào lúc con sẵn sàng. Bệnh viện Việt – Bỉ không chỉ là nơi gieo mầm sự sống, mà còn là nơi thắp sáng hy vọng, đánh thức niềm tin tưởng đã tắt từ lâu trong lòng em. Gia đình em mãi mãi biết ơn.
———-
𝐵𝑎̀𝑖 𝑑𝑢̛̣ 𝑡ℎ𝑖 𝑔𝑖𝑎 đ𝑖̀𝑛ℎ 𝑏𝑒́ 𝑁𝑔𝑢𝑦𝑒̂̃𝑛 𝑄𝑢𝑦̀𝑛ℎ 𝐴𝑛ℎ
𝐶𝑜𝑛 𝑏𝑜̂́ 𝑁𝑔𝑢𝑦𝑒̂̃𝑛 Đ𝑢̛́𝑐 𝑇𝑟𝑢̛𝑜̛̀𝑛𝑔 – 𝑀𝑒̣ 𝑁𝑔𝑢𝑦𝑒̂̃𝑛 𝑇ℎ𝑖̣ 𝑁𝑔𝑎̂𝑛

