Hành trình của vợ chồng mình đón hai bé Bình An và Tâm An là một câu chuyện dài đến 13 năm, một chặng đường đầy mong mỏi mà giờ đây, mỗi khi nhớ lại, hai vợ chồng vẫn thấy thật ấm áp và biết ơn. Hồi mới cưới, dù nhà cửa ấm cúng nhưng vẫn vắng tiếng trẻ thơ. Vợ chồng mình mong con lắm. Hai vợ chồng đã đi khắp nơi, tìm mọi cách, nhưng dường như điều ước vẫn cứ xa vời. Có những lúc, mình mệt mỏi lắm, chồng cũng vậy, nhiều đêm hai vợ chồng cứ nằm trằn trọc. Nhưng rồi lại tự nhủ: “Cứ cố gắng, rồi con sẽ đến thôi”. Vợ chồng mình tin rằng ông trời sẽ không phụ lòng người.
Cuối năm 2018, một người bạn mách nước cho hai vợ chồng về Bệnh viện Chuyên khoa Nam học & Hiếm muộn Việt – Bỉ. Thật lòng mà nói, hai vợ chồng đã đi nhiều nơi rồi, cũng không còn nhiều hy vọng. Nhưng nghe bạn kể về sự tận tâm của các y bác sĩ ở đây, vợ chồng mình quyết định thử thêm một lần nữa.

Ngay từ lần đầu tiên bước vào bệnh viện, mình đã có một cảm nhận rất khác. Nơi đây sạch sẽ, tinh tôm, và quan trọng hơn cả là sự nhiệt tình, thân thiện của các cô chú y bác sĩ. Hai vợ chồng được thăm khám kỹ lưỡng, được hướng dẫn cặn kẽ về phương pháp IVF (thụ tinh trong ống nghiệm). Lúc đó, mình cảm thấy như có một tia sáng bừng lên trong lòng, một niềm hy vọng mong manh sau những ngày dài tăm tối. Tháng 1 năm 2019, sau quá trình kích trứng, chọc trứng, mình bắt đầu quá trình chuẩn bị để đón các con. Từng ngày trôi qua, cảm xúc hồi hộp khôn tả. Chồng mình cũng vậy, cứ liên tục hỏi han, động viên vợ. Sau 8 ngày chuyển phôi, mình không thể chờ đợi thêm nữa, đã gọi dịch vụ xét nghiệm máu đến tận nhà. Khi nhận được tin có thai, vợ chồng mình ôm chặt lấy nhau, nước mắt tuôn rơi, những giọt nước mắt hạnh phúc của 13 năm chờ đợi mỏi mòn.
Và niềm vui còn nhân đôi nữa! Chỉ 4 tuần sau đó, khi mình đi siêu âm lại, bác sĩ báo một tin mà hai vợ chồng không thể tin nổi: mình mang thai đôi! Hai con, Bình An và Tâm An, đang lớn dần trong bụng mẹ. Đó chính là điều kỳ diệu mà vợ chồng mình hằng mong ước, giờ đây đã trở thành hiện thực. Mình không biết dùng từ ngữ nào để diễn tả hết niềm vui lúc đó. Rồi ngày 20 tháng 7 năm 2019 đã đến. Tiếng khóc đầu đời của các con vang lên. Vợ chồng mình vỡ òa trong niềm hạnh phúc vô bờ bến. 13 năm chờ đợi, 13 năm hy vọng, cuối cùng đã có được điều quý giá nhất: được làm cha, làm mẹ của hai con.

Giờ đây, Bình An và Tâm An đã lớn từng ngày. Mới hôm nào còn bé tí tẹo, ẵm ngửa trên tay, mà giờ đã biết chạy nhảy khắp nhà, líu lo kể chuyện ở trường mẫu giáo. Thời gian trôi nhanh thật, cứ như mới hôm qua thôi. Mấy bữa nữa, hai con đã chuẩn bị bước vào lớp 1, một chặng đường mới của riêng mình. Nhìn hai con lớn khôn, mình vừa mừng, vừa có chút bâng khuâng. Cứ như vừa mới đón các con về nhà, mà giờ đã sắp thành học sinh tiểu học rồi.

Vợ chồng mình muốn các con biết rằng, hành trình để có được hai con không hề dễ dàng, nhưng hai con chính là món quà mà ông trời đã ban tặng. Hai vợ chồng cũng muốn gửi lời cảm ơn từ tận đáy lòng đến các cô chú y bác sĩ tại Bệnh viện Chuyên khoa Nam học & Hiếm muộn Việt – Bỉ. Chính nhờ sự tận tâm, chuyên nghiệp của đội ngũ y bác sĩ bệnh viện mà ước mơ của của hai vợ chồng đã thành hiện thực.

