BÀI DỰ THI EM BÉ VIỆT – BỈ LẦN THỨ 6: HÀNH TRÌNH ĐÓN CON – NIỀM HY VỌNG VÀ SỰ KIÊN NHẪN

bởi | Th8 25, 2025 | Câu Chuyện Thành Công, Góc tri ân, Hình ảnh, Thông tin, Tin Tức - Sự Kiện

HÀNH TRÌNH ĐÓN CON – NIỀM HY VỌNG VÀ SỰ KIÊN NHẪN
 
Con xin chào cả nhà và Đội ngũ Y-Bác sĩ Bệnh viện CK Nam học và Hiếm muộn Việt – Bỉ ạ!
 
Con là Minh Đăng, tên ở nhà của con là Bin, con của mẹ Chung bố Thực ạ. Sau nhiều năm chờ đợi của bố mẹ con và gia đình, con đã đến với niềm hạnh phúc vỡ òa của mọi người.
 
Hôm nay, Mẹ cháu ngồi lại, nhớ lại khoảng thời gian chờ đợi và đón con, mẹ cháu xin chia sẻ với cả nhà về hành trình đón con của vợ chồng mình, một hành trình vất vả, gian nan nhưng xứng đáng
 
Vợ chồng mình kết hôn vào tháng 12 năm 2020, sau khi cưới được 3 tháng vợ chồng mình thả bầu, nhưng đợi từ tháng này đến tháng khác, đợi hết năm nhưng que thử vẫn là 1 vạch…
 
Lúc đó, vợ chồng mình mới lo lắng, đi kiểm tra thì nhận được kết quả, vợ bị ứ dịch vòi trứng phải và tắc vòi trứng trái, đồng nghĩa với việc là không thể mang thai tự nhiên được, chỉ có thể can thiệp phương pháp IVF.
 
Tối đó về nhà, 2 vợ chồng ôm nhau vừa khóc vừa động viên nhau, nhưng trong lòng rất buồn, cứ nghĩ sức khỏe cả 2 đều khỏe, trường hợp hiếm muộn sẽ không rơi vào mình.
 
Sau nhiều năm chờ đợi và hy vọng, vợ chồng mình quyết định thực hiện phương pháp IVF để tìm con. Đó là một quyết định không dễ dàng, nhưng chúng mình tin rằng đó là cách tốt nhất để thực hiện ước mơ làm cha mẹ, được ôm con của mình vào lòng.
 
Tháng 10/2022, qua sự giới thiệu của chị họ mình, vợ chồng mình đến Bệnh viện chuyên khoa Nam học và Hiếm muộn Việt Bỉ – cũng đã từng là nơi chị họ mình đón con thành công.
Tại đây, vợ chồng mình được tiếp đón rất nhiệt tình và chu đáo, được hướng dẫn làm các xét nghiệm cần thiết, chi tiết và cụ thể, hiểu hơn về phương pháp IVF mà trước đó vợ chồng mình đang còn khá là mơ hồ và “bỡ ngỡ”.
 
Trong khi mình đang sẵn sàng cho hành trình tìm con, đang quá trình tiêm kích trứng, thì hay tin mẹ mình mất, một cú sốc dội xuống đầu vợ chồng mình, khi đó, hành trình tìm con đành gác lại…
 
Tháng 3/2023, sau khi ổn định lại tinh thần, vợ chồng mình lại tiếp tục hành trình tìm con, quá trình tiêm kích trứng khiến cho bụng mình đau và khó chịu nhưng với niềm hy vọng được đón con yêu, mọi đau đớn đều tan biến. Ngày chọc trứng mình nhận được kết quả là 17 trứng, trong đó 12 trứng trưởng thành và 5 trứng non.
 
Với sự tự tin khi được nhiều trứng, vợ chồng mình lạc quan sẽ có nhiều phôi, nhưng kết quả chỉ có 4 phôi N5, trữ thành 2 top. Vợ chồng mình quyết định chuyển phôi vào chu kỳ tiếp theo, với 1 tâm thế tự tin, nhưng cả 2 lần chuyển kết quả beta đều dưới 5, trời đất như sụp đổ trước mắt mình, 2 vợ chồng ôm nhau khóc…
 
Tháng 6/2023, vợ chồng mình quyết định sẽ thực hiện thêm 1 lần nữa, được sự động viên của các bác sĩ tại bệnh viện, mình có thêm động lực để tiếp tục hành trình. Vợ chồng mình được tư vấn kẹp ứ dịch vòi trứng để tránh dịch tràn làm hỏng phôi, thiết lập lại chế độ ăn uống và sinh hoạt, thể dục thể thao đều đặn, bổ sung thêm các thuốc vitamin để tăng chất lượng trứng và tinh trùng.
 
Tháng 11/2023, hành trình IVF của chúng mình bắt đầu lại, mình vừa kích trứng vừa đi làm, vì muốn có thêm thu nhập để thêm vào chi phí làm IVF. Lần này vợ chồng mình vẫn rất lo lắng nhưng có niềm tin sẽ thành công.
 
Ngày chọc trứng mình nhận được kết quả chỉ có 12 trứng, hồi hộp chờ kết quả phôi N3, được 10 phôi, nhưng nuôi lên N5 thì chỉ được 5 phôi nhưng hơi yếu, được bác sĩ Ngô Thu Hà tư vấn, vợ chồng mình quyết định nuôi phôi lên N6, và được 2 phôi loại 2 và 3 phôi loại 3, chúng mình trữ thành 3 top. Nghe kết quả phôi, 2 vợ chồng mình thật sự lo lắng, vì 2 lần trước đều chuyển phôi N5 loại 1 nhưng đều nhận kết quả tay trắng, lần này lại là phôi N6 loại 2,3 thì tỉ lệ đậu thai thật sự mong manh. Nhưng nhanh chóng vợ chồng mình lấy lại tinh thần, động viên nhau, tin rằng duyên đón con sẽ đến. Mình nghỉ ngơi ít tháng để sức khoẻ và tâm lý thật ổn định mới quyết định chuyển phôi.
 
Tháng 4/2024, chúng mình quyết định canh niêm mạc để chuyển phôi đón em bé, dù trong lòng lo lắng nhiều nhưng vợ chồng mình lại có linh cảm lần này sẽ đón được con yêu.
 
Ngày 23/4/2024, sau khi thăm khám mọi thứ đã ổn, niêm mạc đẹp, mình được chỉ định chuyển phôi. Vợ chồng mình chọn chuyển 2 phôi N6 loại 2 và 3. Trong lúc chuyển phôi, mình thầm nói trong lòng : “Chào 2 con yêu, bố mẹ đến đón các con về với bố mẹ đây, 2 con ngoan hãy bám mẹ thật chắc nhé”. Mình được hẹn 9 ngày sau sẽ thử beta – hCG.
 
Về nhà, tâm lý vừa lo vừa hồi hộp, 9 ngày chờ đợi đến lúc thử beta là chuỗi ngày dài nhất với vợ chồng mình, trong những ngày này, ngày nào mình cũng vuốt ve bụng và thủ thỉ với con, với niềm hi vọng 2 em bé phôi thật khoẻ bám thật chắc.
Mình nhớ như in ngày 2/5/2024, tối hôm đó mình ngủ không trọn giấc, mong sáng thật nhanh để dậy thử que và beta. Không thể đợi trời sáng hẳn, 4h sáng mình dậy vào nhà vệ sinh thử que, và hạnh phúc vỡ oà, que thử hiện 2 vạch rõ nét, mình ngồi khóc trong nhà vệ sinh, chồng mình nghe tiếng vội dậy chạy vào, nghĩ rằng không đậu thai nên vợ khóc, chồng mình vỗ về bảo mình, không sao đâu vợ, rồi chúng mình sẽ có con mà, mình bật cười, bảo: Chồng ơi, 2 vạch rồi chồng ạ, em đậu thai rồi.
 
Chồng mình tưởng nghe nhầm, phải hỏi lại lần nữa, lúc đó chồng mình cười tươi, anh bảo tỉnh cả ngủ.
8h sáng 2 vợ chồng quyết định lên Bệnh viện Việt Bỉ để kiểm tra và xét nghiệm beta – hCG.
Thời gian ngồi chờ kết quả beta chỉ hơn tiếng nhưng cảm giác dài như cả ngày, đến khi bác sĩ Hà cầm tờ giấy xét nghiệm, gọi vợ chồng vào, mình nôn nóng hỏi: Chị ơi đỏ không chị, bác sĩ Hà cười, đỏ em ạ, kết quả beta là 277,09.
 
Chồng mình cười vui lắm, vì sau bao năm chờ đợi, sau 3 lần chuyển phôi thì chúng mình cũng đã đón được con thành công.
Nhưng hành trình mang thai của mình cũng thật gian nan, Bác sĩ hẹn thai 5 tuần siêu âm, và phát hiện mình đậu thai đôi. Niềm vui nhân đôi chưa được bao lâu thì phát hiện buồng tử cung có nhiều dịch, đối diện với nguy cơ sảy thai sớm và mình được chỉ định nhập viện. Lúc đó tâm trạng mình rối bời, cầu mong 2 con bình an.
 
Theo dõi ở viện 1 tuần mình được cho ra viện, dù buồng tử cung vẫn còn dịch nhưng 2 em bé vẫn được an toàn. Nhưng đến 11w mình đi siêu âm, thì lại nhận được tin là 1 em bé của mình bị lưu, mình được bác sĩ Luyện Thị Ngọc Dung kiểm tra lại lần nữa nhưng không có phép màu nào cả, 1 đứa con của mình đã mất tim thai.
Lúc đó mình ngồi khóc nức nở tại viện, niềm vui nhân đôi chưa được bao lâu mình phải nhận tin sốc như vậy. Bác sĩ và chồng mình động viên, bảo mình không được buồn quá sẽ ảnh hưởng em bé còn lại, vì con mình cố gắng bình tâm trở lại, nhưng trong lòng vẫn buồn đến tận bây giờ. 24w tuần mình bị tiểu đường thai kỳ, và từ đó mình phải thiết lập chế độ ăn uống khắt khe, một ngày test máu ngón tay 7 lần để kiểm tra đường huyết, đến nỗi các đầu ngón tay của mình tím bầm, không còn cảm giác. 27w bác sĩ siêu âm nghi ngờ em bé bị giãn não thất bên trái với đường kính 10,1mm, bác sĩ khuyên mình nên đi đến bệnh viện chuyên khoa nhi để kiểm tra, vợ chồng mình tâm trạng hỗn loạn, vội bắt xe lên Bệnh viện Phụ sản Hà Nội để khám chuyên gia, tại đó bác sĩ kiểm tra lại thì thật may chỉ 8,4mm, bác sĩ bảo bình thường nên lúc đó mình mới yên tâm, thở phào nhẹ nhõm.
 
Ngày 3/1/2025, lúc đó em bé được 39w5d, mình đi siêu âm, đo monitor thì kết quả nhiều cơn gò, tim thai thấp, và được chỉ định mổ cấp cứu, 13h31, em bé Đàm Minh Đăng đã cất tiếng khóc chào đời trong sự vỡ oà hạnh phúc của vợ chồng mình và mọi người.
Sau nhiều năm chờ đợi, cuối cùng vợ chồng mình cũng được ôm con vào lòng, được làm ông bố bà mẹ bỉm sữa đúng nghĩa, giọt nước mắt lăn dài trên má chúng mình nhưng đó là giọt nước mắt của niềm hạnh phúc.
Thật lòng vợ chồng em không biết nói gì ngoài 2 từ BIẾT ƠN và CẢM ƠN Bệnh viện chuyên khoa Nam học và Hiếm muộn Việt Bỉ.
Vợ chồng em cảm ơn đội ngũ Y-Bác sĩ ở Bệnh viện Việt Bỉ luôn tận tâm, quan tâm chăm sóc suốt cả hành trình làm IVF và mang thai. Em xin cảm ơn và biết ơn bác sĩ Ngô Thu Hà – người sát sao và đồng hành cùng em trong hành trình bắt đầu làm kiếm con và bác sĩ Luyện Thị Ngọc Dung – người chuyển phôi thành công cho em. Nhờ có bàn tay và kinh nghiệm của các bác sĩ, vợ chồng em đã có được một gia đình trọn vẹn, ấm áp và hạnh phúc, có tiếng cười nói của trẻ thơ.
 
Vợ chồng em chia sẻ câu chuyện nhỏ của mình lên đây, mong rằng góp chút động lực cho những cặp vợ chồng hiếm muộn trong hành trình tìm đón con. Hãy vững tin, kiên trì và đừng bỏ cuộc vì phép màu là có thật, và con yêu sẽ đến với chúng ta nếu chúng ta không ngừng cố gắng và kiên trì.
 
Một lần nữa, vợ chồng em xin chúc Bệnh viện Chuyên khoa Nam học và Hiếm muộn Việt Bỉ ngày càng phát triển và thành công trong hành trình mang con đến với những gia đình hiếm muộn ạ.
———-
Bé: Đàm Minh Đăng
Bố: Đàm Quang Thực
Mẹ: Nguyễn Thị Chung
Địa chỉ: Bắc Từ Liêm, Hà Nội

Hỏi Đáp:

POLYP CỔ TỬ CUNG NÊN PHẪU THUẬT KHÔNG ?

Polyp cổ tử cung tuy nhỏ nhưng hệ lụy không hề nhỏ nếu chị em chủ quan. Việc phẫu thuật cắt bỏ polyp là một thủ thuật ngoại khoa đơn giản, an toàn và là bước đệm cần thiết để bảo vệ sức khỏe sinh sản cũng như chuẩn bị cho một thai kỳ thuận lợi.

Đọc thêm

NÊN CHUYỂN PHÔI TRỮ HAY PHÔI TƯƠI ?

Ngành y học thế giới đã chứng minh, tỷ lệ thành công của chuyển phôi tươi và phôi trữ là như nhau. Hiện nay, trình độ đông phôi với các kỹ thuật mới đã đảm bảo được chất lượng phôi rất tốt. Thậm chí, trong một số trường hợp sức khỏe bệnh nhân không tốt hay bị quá kích buồng trứng thì chuyển phôi trữ sẽ có tỷ lệ thành công cao hơn.

Đọc thêm

CON TRAI TÔI ĐÃ KẾT HÔN ĐƯỢC 4 NĂM VÀ VẪN CHƯA CÓ CON

Trong buổi trò chuyện trực tuyến “Chuyện thầm kín” trên Báo VOV, một thính giả nam đã gửi câu hỏi đến chương trình: “Con trai tôi bị tinh trùng yếu, xin hỏi bác sĩ phương pháp điều trị như thế nào – nên điều trị nội khoa hay can thiệp hỗ trợ sinh sản?”

Đọc thêm