Hôm nay, mẹ ôm con vào lòng, ngắm nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn, bình yên. Mẹ vẫn không thể tin được, con yêu đã ở đây, ngay trong vòng tay mẹ. Hành trình này thật dài, thật nhiều thử thách, nhưng mỗi khoảnh khắc đó đều trở nên xứng đáng khi mẹ được nghe thấy tiếng khóc chào đời của con.
Mẹ và ba đã mong chờ con từ rất lâu rồi. Những ngày tháng ấy, mẹ đã từng trải qua biết bao nhiêu cung bậc cảm xúc. Có hy vọng, có thất vọng, có những lúc mệt mỏi tưởng chừng muốn bỏ cuộc. Mẹ nhớ như in những lần đến Bệnh viện Việt – Bỉ, mỗi lần đều mang theo một niềm hy vọng lớn lao. Có những ngày, mẹ chỉ muốn lặng lẽ ngồi một góc, nghe ngóng câu chuyện của các cặp vợ chồng khác, để tìm thấy sự đồng cảm và thêm động lực cho chính mình.
Thế rồi, phép màu đã đến. Mẹ còn nhớ như in khoảnh khắc biết mình mang thai con. Cảm xúc lúc ấy thật khó tả: vừa mừng rỡ đến vỡ òa, vừa lo lắng, trân trọng từng ngày con lớn lên trong bụng. Suốt thai kỳ, mẹ luôn nhận được sự quan tâm chu đáo từ các y bác sĩ và đội ngũ nhân viên ở Việt – Bỉ.

Con biết không, tiếng khóc đầu tiên của con vào ngày 4/2/2025 không chỉ là âm thanh của một sự sống mới, mà còn là bản hòa ca của niềm vui, sự biết ơn và tình yêu vô bờ bến. Con đã chọn đến với ba mẹ vào những ngày đầu xuân Ất Tỵ, mang theo hơi thở của mùa xuân, của sự sống và của những điều tốt lành.
Bố mẹ cũng muốn gửi lời tri ân sâu sắc đến Bệnh viện Việt – Bỉ. Cảm ơn các bác sĩ, các cô điều dưỡng và toàn thể nhân viên đã không ngừng nỗ lực, tận tâm để chắp cánh cho ước mơ của biết bao gia đình mong con, trong đó có gia đình mình.
———-
Bài dự thi gia đình bé Vũ Ngọc Anh
Con gái mẹ Phương – bố Hùng
Quê quán: Bắc Ninh mới

