BÀI DỰ THI SỐ 09_BÉ MINH NHẬT – CUỘC THI MẸ BẦU & EM BÉ VIỆT – BỈ MÙA THỨ 3

Có con, là hạnh phúc của mẹ !

“Minh Nhật” của bố mẹ à! Thời gian trôi qua thật nhanh, bố mẹ đã 11 năm bên nhau, 6 năm nên duyên vợ chồng và sau 4 năm con mới đến bên mẹ, sự xuất hiện của con bố mẹ hạnh phúc lắm, con yêu à. Hành trình tìm kiếm con đến bên bố mẹ gian nan lắm đó con có biết không? Bố mẹ đã đến không biết bao nhiêu phòng khám, bệnh viện, để khám, chữa bệnh để mong một ngày nào đó gia đình mình cũng được bồng bế trên tay một em bé nhỏ đáng yêu như bao gia đình khác. Ròng rã 4 năm trời cuối cùng ông trời cũng nghe thấy lời cầu nguyện mỗi ngày của mẹ!

Gửi Minh Nhật của mẹ!

Con còn nhớ, bố và mẹ đi siêu âm lần đầu tiên của thai kỳ, cảm giác hồi hộp không biết em bé của bố mẹ như thế nào nhỉ, cảm giác chờ đợi ấy hạnh phúc lắm con yêu à. Em bé của bố mẹ lúc này mới bằng hạt đậu nhỏ thôi, biết tin có con lúc ấy tim mẹ đập loạn nhịp vì hạnh phúc đó! Bước ra phòng siêu âm ánh mắt của mọi người đang chờ siêu âm nhìn mẹ chắc không hiểu tại sao mẹ lại khóc khi biết mình có bầu nhỉ? Lúc đó chắc hẳn mọi người sẽ nghĩ ra nhiều điều lắm con ạ, mẹ con khóc vì bố mẹ con gieo hạt đậu này 4 năm rồi mới chịu nảy mầm đó ạ. Mọi chỉ số của mốc đầu tiên như vậy đã tạm ổn, mẹ lại mong chờ đến lịch siêu âm của con, ở tuần thứ 7 của thai kỳ, lần đầu tiên mẹ nghe tiếng tim thai “bịch bịch… bịch bịch”. Tiếng đập mạnh mẽ, lạ lẫm ấy làm mẹ giật mình lắm, ngước mắt lên nhìn bố đang mắt tròn xoe vì lần đầu bố cũng được thấy, lúc đó mẹ mới cảm nhận rõ rệt con của bố mẹ đã thật sự đến với cuộc đời này rồi.

Suốt dọc đường về, bố cứ hồ hởi mãi “Con khỏe nhỉ, bịch bịch.. bịch bịch”. Giây phút đặc biệt ấy, mẹ sẽ chẳng bao giờ quên đến hết cuộc đời.

Hành trình mang thai lần đầu lạ lùng, nhưng hạnh phúc lắm con biết không! 7 tuần trôi qua ngày nào mẹ cũng cầu nguyện mong con cả thai kỳ khoẻ mạnh, mới siêu âm được ba ngày, bố thấy hạt đậu của bố khoẻ mạnh nên thưởng cho 2 mẹ con 1 chuyến ông bà ngoại để khoe thành tích, 1 ngày 2 ngày ở bà ngoại, chẳng hiểu sao 1 cơn đau bụng ở đâu ập tới, lúc này trong đầu mẹ mọi thứ đều nghĩ tới điều không tốt, mẹ thì thầm nói con đang đùa mẹ đúng không? Đừng làm mẹ sợ nhé! Rồi mẹ chẳng thể nào đứng được nữa, cứ từng cơn, từng cơn đau thúc xuống, bà ngoại đỡ mẹ rồi chuẩn bị đồ khăn gói đi viện luôn, cả nhà lúc nào cũng trong tư thế chuẩn bị hết rồi con ạ, vì có được con bố mẹ đã vất vả nhường nào ấy! Đến viện mẹ lăn lê vật lộn với giường, mẹ cáu, mẹ đau, nhưng không làm gì được lúc này chỉ truyền nước, uống giảm co rồi không có cơn đau mới siêu âm được, rồi 1 lúc sau lại thúc xuống mồ hôi mẹ ướt đẫm, mẹ thấy mọi người nói với nhau không ổn rồi, đau kiểu này giống người này người kia…

Con đang muốn ra ngoài chơi lắm đúng không? Chờ mẹ nhé con yêu, hai mẹ con mình mới bắt đầu thôi mà, đủ 9 tháng 10 ngày cả nhà sẽ hân hoan chào đón con rạng ngời đó em bé à..! Đến chiều mẹ bớt đau hơn đi siêu âm, mới đưa vài lượt trên bụng, mẹ thấy bác sĩ cười rồi nhìn mẹ hỏi.

– Con đầu à em?

– Vâng em con đầu, thai IVF ạ!

Mẹ nghĩ rằng chắc là ổn rồi, vì thấy bác sĩ cười với mẹ, nhưng không phải rồi nụ cười đó là nụ cười đáng thương đó con có cảm nhận thấy không? Mẹ thấy bác sỹ kiểm tra đi rồi lại kiểm tra lại rồi thở dài, mẹ hỏi anh ơi con em không làm sao chứ ạ? Bác không trả lời câu hỏi mẹ hỏi mà bác nói hiện tại em có 2 thai, rồi bác điện thoại gọi báo lên phòng mổ cần mổ cấp cứu gấp, cuộc điện thoại của bác sĩ làm mẹ như điên loạn, chuẩn bị phòng mổ cấp cứu thai ivf 1 thai trong 1 thai ngoài, mẹ lại khóc, 2 hàng nước mắt cứ tự chảy, mẹ nghĩ là ổn rồi mẹ không còn đau nữa, chắc không phải mẹ rồi, bác còn vừa báo mẹ có 2 em bé cơ mà, nhưng có ai ngoài mẹ và bác sĩ ở đó đâu lại là thai ivf nữa chứ. Mẹ lại khóc nhiều hơn nữa lòng mẹ đau quặn thắt lại, tại sao ông trời không thương mẹ? Ông thấy bố và mẹ vất vả quá rồi, có được con ngày hôm nay đâu có dễ dàng. Bác sĩ trấn an tâm lý rồi động viên giải thích cho mẹ hiểu, hiện tại em có 2 thai: 1 thai trong và 1 thai ngoài cần được mổ gấp vì thai ngoài đã to và sẽ có thể vỡ rất nguy hiểm, sẽ mổ cắt bỏ thai ngoài để giữ em bé còn lại an toàn, nhưng sắc xuất chỉ là 50/50. Bác nói sao mà thương thế này 2 tim thai đều nhộn nhịp cả.

Mẹ biết phải làm sao đây, thương xót lắm! Con thương mẹ, nên con đã cho mẹ biết sớm hơn đúng không? Em bé của mẹ ơi, mẹ xin lỗi con nhiều lắm.

Ra khỏi phòng siêu âm bác sĩ báo cho mọi người là mẹ phải mổ cấp cứu luôn, phúc cho gia đình là thai ngoài chưa vỡ, mổ cấp cứu để giữ an toàn cho em bé còn lại. Bố con khóc, bà ngoại khóc, mọi người ai cũng khóc thương con nhiều lắm! Bố gọi điện khắp nơi hỏi về trường hợp của mẹ có cách nào để giữ lại được cả 2 không, lần đầu làm bố, lần đầu nghe như vậy, lúc này chắc bố của các con nghĩ em bé của mẹ mải chơi lên con lùi lại ở phía sau đó, bố đang cố tìm mọi cách gọi điện cầu cứu mọi người để đưa con về đúng vị trí an toàn.

Rồi câu trả lời tất cả đều là không, về đến phòng bố nắm chặt tay mẹ nói không sao đâu, con của chúng mình sẽ không sao đâu, vợ cố lên nhé, rồi việc gì tới cũng sẽ tới mẹ được đưa đi vào phòng mổ. Sau 2h, mẹ được đưa về phòng lại chờ đợi mong ngóng từng ngày để được siêu âm hạt đậu bé bỏng của mẹ đó! Hạnh phúc vẫn mỉm cười với mẹ rồi tiếng “bịch bịch” ấy vẫn bình an bên mẹ. 9w,10w …. 12w lúc này bố mẹ đã nhận được chúc mừng từ bác sĩ là 1 chàng trai đáng yêu nhé! Bác sĩ chỉ từng bộ phận trên cơ thể con, bố thấy dây rốn của con bố cười toe toét bảo to (Aaaa) đây rồi em nhìn thấy rồi! Đoạn này mọi người biết bố con bảo nhìn thấy gì rồi đúng k ạ :)) Khi bố mẹ biết con là 1 chàng trai, bố mẹ đã bắt đầu tìm và nghiên cứu những cái tên thật đẹp cho con. Mỗi ngày mẹ lại nghĩ cho con cái tên thật đẹp để gửi gắm những nét đẹp của con trong tên đó. Sau những tìm tòi tranh luận bố mẹ đã đặt tên con là “Minh Nhật” ánh sáng của Mặt Trời, con là những tia nắng, ánh sáng trong lòng mọi người, rồi chẳng bao lâu nữa con sẽ chào đời, bên cạnh và đồng hành cùng bố mẹ trong 1 hành trình rất dài. Mẹ cầu mong con bình an, khoẻ mạnh. Để chúng ta bước vào một hành trang mới.

Cả 1 hành trình dài cuối cùng cũng đến tuần thứ 37 bố mẹ quyết định cho em bé ra khám phá thế giới bên ngoài, vậy là chúng mình lại tiếp tục hành trình mới đó. Con yêu của bố mẹ cứ từ từ bước chân vào cuộc đời như thế đấy!

Ôm con trong lòng, mẹ mới tin rằng con đã đến bên bố mẹ là sự thật đó chàng trai ạ! Sau bao năm tháng vất vả chạy ngược xuôi để tìm lấy chân ái của cuộc đời. Từ Bắc vào Nam, đâu đâu mọi người mách là bố mẹ cũng đi, 4 năm với bố mẹ nó dài đằng đẵng con ạ. Bố mẹ đã bị nhụt chí ngay lần đầu thăm khám, cầm các xét nghiệm trên tay mà lòng đau thắt lại, lần đầu khám bố và mẹ đều k tin được kết quả đó là đúng. Và rồi bố mẹ cùng nhau chạy ngược xuôi biết bao nhiêu là bệnh viện để mẹ tin rằng đó không phải là kết quả cuối cùng, mọi chuyện đều như không mong đợi có kết quả nghe một hồi tư vấn bố mẹ không hiểu mình đang nghe chuyện gì nữa bố mẹ không tin điều đó là sự thật. Bố cầm xét nghiệm trên tay cám ơn bác sĩ rồi cầm tay mẹ rời khỏi viện bố nói vớ vẩn chồng không tin đâu, đánh lạc hướng mẹ là những món ăn không nghĩ về điều mình vừa nghe, bố đưa mẹ đi ăn rồi lang thang khắp Hà Nội, bố chẳng nói gì về truyện đi khám hôm nay cả nhưng nét mặt hàng ngày mẹ nhìn bố con không giống là người đang không suy nghĩ. Rồi trở về ngày ngày, tháng tháng mẹ lên mạng đọc tìm hiểu về nguyên nhân vô sinh, hiếm muộn. Tại sao lại nhiều đến thế, mỗi người 1 bệnh không ai giống ai, mẹ bàn vói bố ở viện này có nhà giống mình làm IVF được sinh đôi nè thích không, thu xếp công việc lại Thái Nguyên Hà Nội lại khám tổng quát và kết quả cũng vẫn vậy… Tây y không được thì chúng ta lại trở về với những thang thuốc nam vừa đắng vừa chát, vị khó uống làm sao… Cơ địa mẹ thay đổi từ đó từ 1 cô gái từ 45kg mà uống thuốc nam vào chỉ có béo em mỡ thôi, mẹ không thấy em bé của mẹ đâu cả 55kg với vô vàn thang thuốc. Mẹ từ bỏ thuốc nam từ đấy rồi những ngày tháng lời ra tiếng vào theo năm tháng, lời động viên có, lời mỉa mai có, những lời nói đó với bố mẹ lúc đầu như dao cắt vào thịt, dần dần theo thời gian mẹ cũng quen không để ý nữa.

Vậy là 2 cái Tết bố mẹ được mọi người lì xì lời chúc sang năm thêm thằng cu tí nhé! Em bé ơi, sao con mải chơi mãi không chịu đến với bố mẹ vậy? Đi đâu nhìn thấy trẻ con mẹ nhìn cũng thích trong đầu lúc đó đều hiện lên 2 từ “giá như” khao khát được làm mẹ, được âu yếm, được bế, được nâng niu con như bao bà mẹ khác. Mong đợi quá rồi lần thứ 3 này bố mẹ làm 1 chuyến từ Bắc vào Nam để xem con có mải chơi ở miền trong không này, 1 chuyến du lịch lại là đi thật xa để trở về con ạ! Bố mẹ đã từng đặt chân tới rất nhiều bệnh viện nhưng đều không thu hoạch được gì cả. Tình cờ bố con nghe trên đài về Bác sỹ Tiến sỹ Lê Vương Văn Vệ đã mổ lấy tinh trùng thành công của người đã mất để trữ đông làm IVF và thành công 2 bé đáng yêu, tìm hiểu thêm qua facebook về Bệnh Viện chuyên khoa nam học hiếm muộn – Việt Bỉ. Bố con đã âm thầm theo dõi viện một thời gian rồi “ghim” địa chỉ lại bố đã đọc, xem và tìm hiểu về nhiều cặp đôi hiếm muộn khác còn khó khăn hơn bố mẹ gấp bội lần. . . Thời gian ba tháng theo dõi viện. Đến tháng 6 bố mẹ lại bắt tay nhau đi tìm kiếm con tiếp đó. Cảm giác lần này không giống như bao lần trước, mẹ không hồi hộp, lo lắng như mọi lần, mà trong lòng mẹ cứ như đang hé lên điều gì đó khác đến lạ thường, như kiểu mọi thứ đều được xắp xếp con ạ, Bệnh Viện Nam Học Việt Bỉ nằm trong 1 ngõ nhỏ ở phố Nguyễn Văn Trỗi, quận Thanh Xuân ấm áp đầy tình yêu thương, bố mẹ đến sớm chưa đông bệnh nhân nên được hướng dẫn làm thủ tục thăm khám luôn. Đặt chân tới nơi bước vào phòng khám là những cô lễ tân thân thiện, nhẹ nhàng. Mới bước đầu thôi mẹ cảm thấy mọi việc suôn sẻ như ý, sau 1 hồi thăm khám, chờ đợi kết quả, mẹ đi 1 vòng thăm quan viện thấy 1 điều rằng y bác sĩ bệnh viện rất nhẹ nhàng, chu đáo, trang thiết bị bệnh viện hiện đại phòng ốc sạch sẽ, mọi thủ tục đều nhanh. Bác sĩ Luyện Thị Ngọc Dung giọng nói nhẹ nhàng ấm áp cho mẹ cảm giác gần gũi lại có thêm chút động lực từ đó, bác tư vấn và cho bố mẹ 1 hy vọng truyền cảm hứng in đậm sâu trong lòng những ấn tượng ngay lần đầu gặp gỡ. Nhờ có bác đã định hướng ra cho bố mẹ đường đi thật đúng đắn cả cuộc đời này mẹ sẽ biết ơn. Bắt tay vào việc từ cuối năm 2018 chẳng thể nào vội vàng được, hành trình này sẽ dài và phải kiên trì lắm đó con có biết không? Và cứ thế các lần thăm khám tiếp theo của mẹ đều ổn, bác Dung chỉ định thuốc tiêm kích trứng. Cả quá trình canh trứng bác sĩ Trần Minh Thắng, bác Dung đều theo dõi sát sao, đến ngày trứng phát triển to bác Thắng còn trêu mẹ là còn đi đi về về nữa không? Trứng to rồi ở lại viện theo dõi nhé, đi lại Hà Nội – Thái Nguyên cứ quả trứng nào to lại vỡ mất đó, ở viện lúc nào cũng tràn ngập tiếng cười vậy đó. . . Từ mũi tiêm mẹ cũng được bác Ngọc Hạnh xoa dịu, còn gì hạnh phúc và sung sướng hơn đúng không con, giờ mọi người vẫn nói con là được sướng từ trong trứng rồi là điều không bao giờ sai nhé!

“Minh Nhật” của mẹ à, bố mẹ thật may mắn gặp được những người y bác sỹ có tâm để đón con đến bên bố mẹ kì diệu như vậy đó!

Với mẹ, chỉ cần con vui vẻ, bình yên và sống 1 cuộc đời thật ý nghĩa cả đời an yên. Cảm ơn Bệnh viện chuyên khoa Nam học & Hiếm muộn Việt – Bỉ mỗi năm đều cho mẹ lưu giữ lại những kỉ niệm cho con. Con hãy lớn lên thật bình yên bên gia đình, bố mẹ nhé con yêu! Gửi Minh Nhật của mẹ.

Bài dự thi của gia đình bé Phạm Minh Nhật, bố Phạm Huy Hoàng và mẹ Nguyễn Thị Huyền (Thái Nguyên).

CẢ NHÀ CHÚC MỪNG BÉ MINH NHẬT ẴM GIẢI THƯỞNG LỚN MÙA 3 VỀ NHÉ !!!

Hỏi Đáp:

Cần làm gì để chuẩn bị trước khi mang thai ?

Khi quyết định có con, việc chuẩn bị trước khi mang thai rất quan trọng cho sức khỏe của mẹ và bé. Tuy nhiên, không phải chị em nào cũng biết được những điều cần lưu ý trong quá trình chuẩn bị này. Vì vậy, hãy cùng tìm hiểu những thông tin hữu ích để giúp bạn chuẩn bị...

Đọc thêm