GỬI CON – CHÀNG TRAI MẠNH MẼ VÀ DŨNG CẢM CỦA MẸ

Trang chủ Thư viện GỬI CON – CHÀNG TRAI MẠNH MẼ VÀ DŨNG CẢM CỦA MẸ

Lấy chồng rồi sinh con là điều bình thường đối với người phụ nữ. Nhưng điều đó không hề dễ dàng đối với mẹ. Sau khi cưới được 2 tháng, hạnh phúc đã đến với ba mẹ nhưng niềm vui đó không được bao lâu. Và rồi 1 năm, 2 năm, 3 năm niềm vui đến rồi lại đi. 5 năm đã trôi qua hành trình tìm con đầy gian nan vất vả. Ba mẹ đã đi hết các bệnh viện lớn nhỏ rồi đông tây y mà chưa thấy hy vọng. Nước mắt của ba mẹ đã rơi không biết bao nhiêu lần. Mỗi khi trong họ có đám cưới hay đám giỗ thì đối với mẹ nó như một cực hình vì phải đối diện với những cái nhìn hay những câu hỏi như mũi dao cứa vào tâm can vậy. Nhiều lúc ba mẹ muốn bỏ cuộc, buông xuôi mặc cho số phận.

Thế rồi con – thiên thần bé nhỏ đã đến bên ba mẹ. Lúc này, tình cờ ba mẹ được biết tới bệnh viện Việt Bỉ nơi ươm mầm hạnh phúc cho các gia đình. Nên khi thấy que lên 2 vạch ba mẹ đã lập tức đến bệnh viện thăm khám. Một lần nữa ông trời lại muốn thử thách mẹ con mình. Khi ở tuần thai thứ 6, bác sỹ khám nói mẹ bị bong nhau non và tiên lượng rất khó để giữ. Bắt đầu từ đây 2 mẹ con ở lại viện (ba phải về đi làm để đảm bảo cuộc sống), coi bệnh viện như nhà mình để bác sĩ tiện theo dõi và chăm sóc theo phác đồ thuốc uống kết hợp tiêm bụng và tiêm mông ngày 2 lần. Nhưng đến tuần thứ 8 thì mẹ lại bị dị ứng thuốc khiến cho mặt mũi bị biến dạng đến nỗi ba con lên thăm cũng không còn nhận ra mẹ. Bác sĩ lại phải thay thuốc khác với hy vọng mẹ con mình sẽ đáp ứng loại thuốc này nếu không thì rất khó để giữ. Thật may mắn là mẹ con mình đáp ứng thuốc và tình hình tiến triển tốt lên. Không chỉ có vậy, mẹ còn bị nghén đến nỗi không thể ăn uống được gì chỉ nhìn thấy đồ ăn là đã nôn thốc nôn tháo, 4 tháng đầu cân nặng giảm 3 kg. Nhưng bằng chuyên môn cao cộng với sự chăm sóc tận tình và chu đáo của đội ngũ y bác sĩ của bệnh viện con phát triển bình thường và 2 mẹ con được xuất viện về nhà nghỉ ngơi, tiêm thuốc và chỉ cần lên thăm khám định kỳ theo lịch của bác sĩ. Ngày nào mẹ con mình cũng phải chịu những cơn đau của những mũi tiêm, thậm chí có những lúc khi tiêm xong rút mũi tiêm ra là máu phun ra ướt một vùng áo.

Chín tháng mang thai với gần 300 trăm mũi tiêm vào người đau là thế nhưng mẹ không nản vì mẹ biết ở trong bụng chàng trai của mẹ cũng rất mạnh mẽ, dũng cảm và cố gắng từng ngày. Và rồi niềm hạnh phúc như vỡ òa khi con cất tiếng khóc chào đời. Mùa đông năm ấy rất lạnh nhưng có con nhà ta như có ánh nắng chiếu rọi nên lúc nào cũng thấy ấm áp, tràn đầy tiếng cười. Thời gian trôi thật nhanh giờ đây chàng trai của mẹ đã líu lô, hát hò. Dù cuộc sống có khó khăn thế nào, vất vả ra sao thì chỉ cần nhìn thấy con yêu khôn lớn từng ngày thì những vất vả đó dường như tan biến, là động lực cho ba mẹ vượt qua tất cả. Cảm ơn con yêu đã đến ba mẹ. Để có được niềm hạnh phúc như ngày hôm nay phải kể đến công lao của các y bác sĩ Bệnh viện Việt Bỉ, đây thực sự là nơi đặt niềm tin và hy vọng của các cặp vô sinh hiếm muộn. Đến với Việt Bỉ mọi người không những yên tâm về trình độ chuyên môn mà còn nhận được sự tư vấn cũng như chăm sóc tận tình và chu đáo. Tại bệnh viện có những phòng chuyên khoa như thăm khám, phẫu thuật rồi chăm sóc theo dõi thai với đầy đủ trang thiết bị tiện nghi và hiện đại. Tại mỗi phòng bệnh ngoài trang thiết bị phục vụ hằng ngày của người bệnh thì mỗi tầng đều có các bác sĩ, điều dưỡng túc trực 24/24 nên mỗi khi các mẹ có vấn đề gì đều được can thiệp và xử lí kịp thời. Đây đều là những điều tôi thấy trong gần 4 tháng nằm viện để thăm khám điều trị và dưỡng thai. Vì vậy những cặp vợ chồng nào vẫn đang gian nan trong hành trình tìm kiếm con yêu thì hãy đến với Việt Bỉ để hành trình đó ngắn lại và niềm vui đến sớm.

Cảm ơn đội ngũ y bác sĩ của Bệnh viện Việt Bỉ đã giúp gia đình tôi có được hạnh phúc như ngày hôm nay. Chúc cho bệnh viện ngày càng phát triển, để mang lại niềm tin, hy vọng và hạnh phúc cho nhiều gia đình hiếm muộn.

Câu chuyện chị Hoàng Thị Thu Trang, địa chỉ: Đông Kết – Khoái Châu – Hưng Yên, viết tại cuộc thi Mẹ bầu và Em bé Việt Bỉ.

Chia sẻ bài viết
  •  
  •  
  •  
  •  
  •