Có những hành trình không tính bằng năm, bằng tháng, mà được đo đếm bằng từng giọt nước mắt, từng nhịp tim hy vọng và từng vết kim đâm qua da thịt. Hành trình tìm con của chúng tôi chính là như thế – một hành trình dài, đầy đau đớn, nhưng cũng chất chứa tình yêu và sự kiên cường không tưởng. Ngày 9/10/2023 – tôi bước vào bệnh viện với tâm thế của một người vừa hy vọng vừa sợ hãi. Lúc cầm kết quả trên tay, lòng tôi vẫn quặn thắt. Chúng tôi quyết định bước vào hành trình IVF – một hành trình không hề ngắn, không hề dễ dàng.
Ngày 30/11/2023, đúng ngày thứ hai của chu kỳ kinh, tôi quay lại viện để bắt đầu siêu âm và kích trứng. Rồi cứ 2–3 ngày, tôi lại đến viện: siêu âm, lấy thuốc, tiêm kích trứng… Lịch dày đặc, người mệt mỏi, cảm xúc lúc nào cũng như treo trên sợi chỉ mong manh.
Ngày 7/12/2023, tôi tiêm thuốc ngăn rụng trứng. Mỗi mũi tiêm là một bước tiến gần hơn đến giấc mơ làm mẹ – và tôi đã dũng cảm chịu đựng tất cả.
Ngày 11/12/2023, tôi chọc trứng. Kết quả: 40 trứng được lấy, tạo được 25 phôi. Tôi đã khóc vì hy vọng quá lớn. Nhưng rồi giấc mơ ấy lại chao đảo – kết quả sinh thiết cho thấy phần lớn phôi bị khảm bất thường, chỉ còn 3 phôi không phát hiện bất thường. Từ 25 xuống còn 3 – một cú rơi không báo trước…
Ngày 18/12/2023, khi tôi đang chuẩn bị canh niêm mạc để chuyển phôi, thì tin sét đánh ập tới: các phôi không đạt chất lượng, không thể chuyển. Tôi hụt hẫng đến mức không khóc nổi. Lại phải đợi chu kỳ sau…
Ngày 8/1/2024, tôi quay lại chuẩn bị niêm mạc. Nhưng đến 17/1, giữa chu kỳ lại ra máu – mọi thứ buộc phải dừng lại thêm một lần nữa.
Ngày 25/2/2024, tôi bắt đầu chu kỳ mới, tiếp tục canh niêm mạc. Tôi tự nhủ: “Lần này chắc chắn sẽ suôn sẻ.” Nhưng thật kỳ lạ, lòng tôi vẫn không nguôi hy vọng.
Ngày 17/3/2024, tôi chuyển phôi. Sau 1 tuần, ngày 24/3/2024, tôi thử que – một vạch đậm, một vạch mờ. Ngày hôm sau, que lên hai vạch rõ ràng, beta – hCG tăng từ 73.83 lên 215. Lần đầu tiên trong đời, tôi dám tin rằng: con đã đến…
Ngày 6/4/2024, siêu âm thấy thai vào tổ. Ngày 14/4/2024, tim thai đập 118 nhịp/phút. Tôi nhớ mình đã khóc suốt buổi chiều hôm đó – khóc vì hạnh phúc, vì biết con thật sự đang lớn lên trong cơ thể mình.
Nhưng hạnh phúc chưa bao giờ dễ dàng. Ngày 23/4/2024, tôi ra máu – bác sĩ nói dọa sảy, tụ dịch. Tôi nằm im, không dám cựa quậy. Tôi chỉ biết đặt tay lên bụng và thì thầm: “Con ơi, đừng bỏ mẹ…”
Đến 10/7/2024, lại một lần nữa ra máu – lần này tôi tưởng mình không thể giữ con được nữa. Nhưng bác sĩ bảo dịch tụ đang thoát ra ngoài, con vẫn ổn. Tôi lại thở phào, lại tiếp tục kiêng cữ, nằm yên suốt những tháng sau đó.
Ngày 29/11/2024, tôi nhập viện vì không có cơn gò – bác sĩ quyết định kích sinh. Đến 30/11/2024, mới mở được 4 phân thì tôi sốt cao 39 độ không giảm, phải chuyển mổ gấp. Lúc nằm trên bàn mổ, tôi chỉ có một suy nghĩ duy nhất: “Chỉ cần con chào đời khỏe mạnh, mẹ chịu đau bao nhiêu cũng được”.
Chiều tối hôm ấy, con tôi cất tiếng khóc đầu tiên. Tôi không thể nhìn rõ con, chỉ nghe tiếng khóc của con giữa mê mê tỉnh tỉnh. Nhưng tôi biết: chúng tôi đã chiến thắng.
Hai ngày sau, tôi xuất viện. Cơ thể tôi yếu đi nhiều, vết mổ còn đau, nhưng lòng tôi chưa bao giờ mạnh mẽ đến thế. Bởi vì tôi không còn đơn độc. Tôi có con – một phép màu sau bao nhiêu tháng ngày giông bão.
Một lời nhắn gửi

Nếu bạn đang ở trong hành trình giống chúng tôi – xin đừng bỏ cuộc. IVF là một con đường không dễ đi, nhưng nó không phải là ngõ cụt. Hành trình này đã khiến tôi thay đổi mãi mãi. Tôi hiểu sâu sắc thế nào là hy vọng, là kiên cường, là yêu thương vô điều kiện. Nếu bạn đang trên con đường tương tự, xin hãy tin rằng: mọi đau đớn rồi sẽ được đền đáp. Phép màu không đến với ai sớm hơn hay dễ dàng hơn – mà đến với người dám tin, dám bước tiếp, dẫu đôi khi chỉ còn lại một tia sáng le lói. Tôi đã không từ bỏ – và con đã đến với tôi.
Và hơn hết, tôi muốn gửi lời tri ân chân thành và sâu sắc đến Bệnh viện Nam học và Hiếm muộn Việt – Bỉ – nơi đã trở thành một phần ký ức không thể quên trong hành trình làm mẹ của tôi.
Tôi biết mình không phải là người đầu tiên bước vào đây với nỗi lo lắng, bối rối, hoang mang… nhưng các bác sĩ và đội ngũ y tế ở đây đã khiến tôi cảm thấy mình không hề đơn độc. Mỗi lần thăm khám, mỗi cuộc gọi nhắc lịch, mỗi ánh mắt động viên hay cái nắm tay nhẹ nhàng… đều là nguồn sức mạnh nuôi dưỡng thêm cho tôi niềm tin và sự kiên định.
Tôi không chỉ được điều trị bằng kỹ thuật hiện đại, mà còn được chữa lành bằng sự thấu cảm và tận tâm từ những con người thật gần gũi nơi đây. Các bác sĩ không chỉ giỏi chuyên môn, mà còn lắng nghe tôi như một người đồng hành thực sự. Họ không hứa hẹn điều gì dễ dàng, nhưng luôn cho tôi hy vọng – đủ để tôi không từ bỏ.
Ngày tôi biết mình đã có con, tôi bật khóc – không chỉ vì phép màu đến với mình, mà còn vì tôi biết ơn biết bao những con người thầm lặng phía sau đã đồng hành cùng tôi đi qua những tháng ngày dài đằng đẵng ấy.
Cảm ơn Bệnh viện Nam học và Hiếm muộn Việt – Bỉ vì đã tin tưởng vào khả năng của tôi khi chính tôi có lúc còn hoài nghi. Cảm ơn vì đã là nơi khởi đầu cho một điều kỳ diệu – một thiên thần nhỏ đã đến bên tôi bằng tất cả những gì chân thành và vững chãi nhất.
—————
Bài dự thi Em bé Việt Bỉ mùa 6
Bé: Phạm Kim Ngân, sinh ngày 30/11/2024
Bố: Phạm Sỹ Tùng Lâm
Mẹ: Nguyễn Thị Thúy Nga
Địa chỉ: Phủ Lý, Hà Nam

